Những câu nói ấn tượng tại Quốc hội | Blog 4 mùa | Freelance Graphic & Web Designer


Những câu nói ấn tượng tại Quốc hội

Con người ta ai cũng như ai đều thích được nổi tiếng, đều thích hình ảnh hay tên tuổi của mình được nhiều người biết đến. Điều đó không chỉ riêng người Việt nam mà đã là con người thì ở bất kỳ đâu trên trí đất này ai cũng thích cái đó. Theo dõi các trận thi đấu bóng đá hay các giải thi đấu thể thao lớn qua truyền hình, chúng ta tường xuyên bắt gặp cảnh các cổ động viên tỏ ra rất vui mừng và thích thú khi thấy hình ảnh của họ được xuất hiện tên màn ảnh truyền hình.

Đặc biệt sự nổi tiếng được coi là một thứ trang sức xa xỉ hết sức cần thiết đối với các chính khách, các minh tinh hay các siêu sao lớn khi mà các nhu cầu vật chất đã được thỏa mãn đầy đủ thì sự nổi tiếng là sự cần thiết hơn cả. Bởi sự nổi tiếng sẽ mang lại cho họ nhiều thứ lớn hơn cả tiền bạc và danh vọng.

Điều quan trong nhất để ai đó muốn đạt được sự nổi tiếng dễ dàng nhất mà không phải tốn nhiều tiền PR cho cá nhân mình, thì điều kiện trước hết người đó phải có khả năng đặc biệt hơn rất rất nhiều người. Khả năng đặc biệt này có thể là xuất sắc nhất hay cũng có thể là tồi tệ nhất, tài giỏi nhất hay ngu dốt nhất. Như trường hợp ông Đại biểu Quốc hội Trần Tiến Cảnh – Đại biểu Quốc hội tỉnh Hà nam là một ví dụ, trước ngày 08/6/2010 chắc ít ai biết đến cái tên ông Trần Tiến Cảnh là ai, ở đâu. Nhưng sau ngày 08/6/2010 chả tốn một đồng xu nào tiền quảng cáo, thì người Việt nam đặc biệt là giới trí thức thì ai ai cũng biết tên tuổi của ông ta kèm theo lời phát biểu về rất thiếu tri thức của ông ta về vấn đề IQ (Intelligent Quotation).

Tại phiên thảo luận sáng 08/6/2010 về Dự án Đường sắt cao tốc Bắc – Nam, ông nghị Trần Tiến Cảnh đã dõng dạc phát biểu

“Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi thử rồi. Tốc độ nhanh, an toàn, trẻ em đi học, bà mẹ đi làm… Việt Nam không phải nước nghèo, với quyết tâm chính trị, tôi đề nghị phải xây”.

Đại biểu Quốc hội Hà Nam - Trần Tiến Cảnh

Đọc lời phát biểu này kèm theo tấm hình của ông Trần Tiến Cảnh phát biểu trong cuộc họp, nếu ai đó có chút hiểu biết về tướng mặt thì cũng được an ủi, vì câu phát biểu ấy nó cũng ngu không kém những gì hiện trên bộ mặt của ông ta.

Những câu nói ấn tượng

1. Tôi kính trọng đại biểu (ĐB) Nguyễn Đình Xuân khi dũng cảm công khai đề nghị Quốc hội xem xét chỉ số tín nhiệm ông bộ trưởng là cấp trên trực tiếp của mình với tuyên bố: “Bộ trưởng đã không hoàn thành nhiệm vụ với tư cách bộ trưởng quản lý rừng của đất nước” (Tuổi Trẻ, 12.6.2010)

2. Để ủng hộ dự án đường sắt cao tốc, ĐB Trần Tiến Cảnh lập luận: “Những nơi có chỉ số IQ cao thì họ có đường sắt cao tốc. Việt Nam ta cũng có chỉ số IQ cao” (VN Economy, 8.6.2010). Tiền đề thứ nhất của lập luận trên là một lý lẽ bừa bãi, vô căn cứ. ĐB Nguyễn Minh Thuyết: “Tôi xin nói thật với Quốc hội là chỉ số IQ của tôi hơi thấp, nên chắc chắn tôi không tán thành dự án này”. ĐB Thuyết đã nói ngược theo cách châm biếm vì ông là giáo sư tiến sĩ. Và đây là bằng cấp loại I.

Xin được mở một dấu ngoặc kép: ở ta có nhiều loại bằng: trung học phổ thông, trung học chuyên nghiệp, cao đẳng, cử nhân, thạc sĩ, tiến sĩ,…Nhưng tôi chỉ phân biệt hai loại bằng: Loại I, bằng cấp có trước lúc làm quan, nghĩa là đi học rồi mới làm quan. Loại II, bằng cấp có sau lúc làm quan, nghĩa là làm quan rồi mới đi học. Ông Thuyết là giáo sư tiến sĩ trước khi là ĐB Quốc hội, nên ông có bằng loại I, chỉ số IQ của ông hẳn không thể “hơi thấp”. Điều này còn thấy qua cách ông Thuyết dùng ngay cái lý lẽ tuỳ tiện này để phản đối ý kiến của ông Trần Tiến Cảnh.

3. Trước những bức xúc của các ĐB Quốc hội về những cái sai cực kỳ trầm trọng cần được xử lý, thậm chí có những cái sai liên quan tới vận mệnh dân tộc được ĐB Dương Trung Quốc nhắc lại bài học cảnh giác từ câu chuyện Mỵ Châu – Trọng Thuỷ,… phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng nói: “Tôi đồng ý xử nghiêm. […] Nghiêm ở đây không có nghĩa sai là “chặt chém” ngay, như vậy thì hết người, không có người để làm” (Tuổi Trẻ, 13.6.2010)

Tôi giật mình. Câu này có nghĩa là hầu hết cán bộ chúng ta đều sai và làm sai nhiều quá. Và câu này còn chuyển tải một thông điệp trong con mắt của những người đứng đầu đất nước, không còn người thay thế họ để đảm trách công việc đất nước.

4. “Tôi không có tầm nhìn 50 năm. Thể theo luận điểm của ĐB Trần Tiến Cảnh, tôi “hy vọng” là hiện nay chỉ số IQ – chỉ số thông minh – của người Việt Nam thấp để khỏi phải xây dựng đường cao tốc tốn 56 tỉ USD. Tôi mơ phần Hà Nội mở rộng sẽ thành một đại công viên làm nên lá phổi xanh khoẻ mạnh cho thủ đô, và chúng ta khỏi tốn một dự án 90 tỉ USD cho quy hoạch Hà Nội” (ĐB Phạm Quốc Anh, VietNamNet, 4.6.2010)

Với tầm nhìn hạn hẹp, tôi mong Nhà nước đầu tư dăm bảy tỉ USD cho ngành giáo dục đại học (là quốc sách) để nhanh chóng trong vòng 20 năm nữa Việt Nam có trường đại học lọt vào tốp 200 của châu Á. Thế thôi. Như vậy con cháu chúng ta sẽ không phải è lưng è cổ kéo cày trả nợ cho những kế hoạch vĩ đại và những tầm nhìn xa nửa thế kỷ của cha ông chúng.



1 phản hồi

  1. lê thành

    Lần đầu tiên vào thăm nhà bạn, càng đọc tôi càng thấy quí mến bạn, một blog rất ấn tượng, khoa học, trẻ trung mới mẻ và cũng rất sâu sắc trước đời sống xã hội đương đại, mong bạn có nhiều bài viết hay để chia sẻ với cộng đồng, chúc ban thành công.

Gửi phản hồi

*


*