Những điều hối tiếc nhất khi sắp chết

Tags: ,

Những điều hối tiếc nhất...

Bronnie Ware là một nữ y tá người Australia, từng có vài năm làm việc ở khu chăm sóc, chuyên chăm lo cho những bệnh nhân trong 12 tuần cuối đời của họ. Ware đã ghi lại những điều mà những người sắp chết thường hối tiếc nhất trong một blog và trang blog này được chú ý nhiều tới mức cô đã đưa tất cả những gì quan sát được vào một cuốn sách có tên “5 điều hối tiếc nhất của những người đang hấp hối”. Trong số đó có câu “Tôi ước mình có đủ dũng cảm để sống một cuộc sống thật sự với bản thân chứ không phải cuộc sống theo mọi người mong muốn” được thấy nhiều nhất! Xem chi tiết »

Ai là người có quyền lực nhất?

Tags:

Chém gió à?
Các anh ấy nói chuyện để rồi nhận ra một sự thật phũ phàng: “ai mới là người có quyền lực”!

Còn về chuyện của mình, vừa mới khỏi ốm đang định ôm máy làm việc thì chưa đến 7h sáng đã bị cắt điện. Mà cái lệ ở đây là chưa đến 7h sáng mà cắt điện thì cứ xác định là 5h chiều mới có nhé :( Ra hàng net down được cái CS3 portable thì mới nhận ra rằng tất cả dữ liệu vẫn nằm trong máy ở nhà. Ô hô ai tai :((

Chưa bao giờ mong ước có laptop như bây giờ.

Những con khỉ không hỏi tại sao

Tags:

Có một câu chuyện xưa lắm

Xưa đến nỗi tôi không nhớ là ai đã kể cho tôi nghe và lúc nào, chỉ nhớ là nó liên quan đến vài con khỉ, một cái chuồng, một trái chuối và một bình chữa lửa.

Những con khỉ không hỏi tại sao?

Tôi xây một cái chuồng rộng cỡ cái phòng ngủ, và lùa năm con khỉ vào một phía. phía còn lại tôi để một trái chuối, rồi tôi cầm bình chữa lửa đứng đợi. Khỉ thì thích ăn chuối, nên không sớm thì muộn, một trong những con khỉ sẽ bắt đầu chạy về phía trái chuối. Khi nó làm như thế, tôi lấy bình chữa lửa xịt vào những con khỉ còn lại. Thay trái chuối mới nếu cần, và lập lại quá trình này. Xem chi tiết »

Cô bé bán diêm

Tags: , ,

Cô bé bán diêm - Hans Christian Andersen

Giao thừa năm ấy trời thật lạnh và tuyết rơi xối xả. Trời đã xế chiều, trong bóng tối và giá lạnh, một em bé đầu trần, chân đất cùng những gói diêm vẫn lang thang dọc phố mặc cho những bông tuyết rơi đầy trên mái tóc hoe vàng xõa ngang vai. Đôi giày quá rộng vốn là của mẹ, một chiếc đã bị cuốn theo bánh cỗ xe song mã lướt nhanh khi em băng qua phố, chiếc kia thì một thằng bé lấy đi.

Các cửa sổ đã sáng đèn và mùi ngỗng quay thơm lừng tỏa ra. Bé vẫn biết hôm nay là giao thừa nhưng không dám về nhà, chắc bố sẽ đánh đòn vì cả ngày chưa bán được lấy một xu, với lại ở nhà nào có hơn gì, nó chỉ có mỗi cái mái dột nát mặc cho gió rít. Cuộn người trong góc giữa hai ngôi nhà nhưng tay chân vẫn đóng băng vì lạnh, em chợt nghĩ biết đâu bật diêm lên sẽ tốt hơn, chí ít cũng có thể sưởi ấm những ngón tay. Que thứ nhất bật lên, hơ tay trên ngọn lửa ấm áp sáng bừng như cây nến nhỏ, em tưởng mình đang ngồi trước chiếc lò sưởi sắt to với chân đế và tháp trang trí bằng đồng. Lửa vụt tắt, lò sưởi biến mất, chỉ còn lại trong tay em là nửa que diêm cháy dở. Xem chi tiết »

Have you ever see the rain

Lâu lắm rồi, ai đó đã từng nói với anh điều này: “Trước bão tố thường là một khoảng bình yên”. Anh biết điều đó! Thỉnh thoảng cũng diễn ra đúng như vậy.

Trở đổ mưa đúng vào một ngày nắng đẹp, phải rồi, nắng đổ xuống như từng giọt nước nhẹ rơi!

Anh muốn hỏi em một điều: em đã bao giờ thấy trời mưa, mưa vào một ngày nắng đẹp chưa?

Ngày hôm qua và những ngày trước đó, nắng thì lạnh, còn mưa thì lại nóng. Thật kỳ lạ nhưng đó là sự thật. Cả cuộc đời tôi cũng như thế đấy và mãi mãi như thế, như một vòng luân hồi nhanh chậm.

Anh biết! Và tự hỏi mình liệu bao giờ điều đó chấm dứt…

Trang 1 / 14123Trang cuối »